Showing posts with label Nhật Ký. Show all posts
Showing posts with label Nhật Ký. Show all posts

Đặc san xuân ất mùi 2015 !






Rừng cây ,con suối đang bừng lên niềm vui, khi khắp nơi đã rộn vang khúc nhạc mừng xuân,  năm mới đang  đến , mang  lại sắc màu hy vọng cho một mùa xuân đang về, ấm áp và đầy ắp phúc lộc.

 Vào thời điểm quê hương đất nước đang chuyển mình từng bước đi lên hội nhập với thế giới và toàn cầu , đoàn hiền mẫu chúng con , qua tập san 2 , một lần nữa, xin được viết ra từ tiếng lòng đơn sơ , chân chất , những suy nghĩ ,những sinh hoạt trong mọi lãnh vực, để chia sẻ cùng chị em và mọi người trong giáo xứ  làm cho tình liên đới cảm thông ngày càng thêm bền chặt.

Trong linh khí vui tươi, nồng ấm của năm  ẤT Mùi đang đến ,cùng với Giáo Hội trong năm Tân Phúc Âm hoá đời sống Giao Xứ và các cộng đoàn sống đời thánh hiến, chúng con xin kính chúc quí cha, quí tu sỹ, quí vị cùng toàn thể chị em .

 Một mùa xuân thật an bình, được hưởng muôn phúc lành và ân sủng của chúa, bằng những việc làm cụ thể , yêu thương và phục vụ.  Một năm mới tràn đầy sức sống , chan hoà tình chúa , tình người.

 Chúng con xin chân thành cảm ơn quí cha đã khích lệ ,chia sẻ, xin cảm ơn quí ân nhân, quí vị trong và ngoài Gíao Xứ đã giúp đỡ và nhiệt tình đóng góp ý kiến , bài viết, mặc dù với nhiều thể loại nhưng dường  như cùng chung nhịp cảm xúc, đã tạo nên triền sóng dạt dào nối tiếp nhau để làm thêm phong phú tập san.

 Rất mong mọi người ủng hộ bản in trong thời gian tới để có động lực làm tiếp cho kỳ tới. chân thành cảm ơn.

Mẹ !


Viết về Mẹ, có lẽ trên đời này không biết bao nhiêu người đã làm, và cũng không biết bao nhiêu điều đã được nói ra, trong khuôn khổ bài viết này, tôi chỉ có thể nói về “Mẹ tôi”.
“Mẹ”, chỉ ngần ấy thôi, đã thấy ấm áp trong lòng rồi. Tôi nhận thấy rằng hầu như các ngôn ngữ trên thế giới đều bắt đầu bằng chữ M, đó là âm dễ phát nhất mà tất cả các trẻ nhỏ phát ra đầu tiên khi tập nói. Điều đó nói lên sự gần gũi giữa Mẹ và con. Trong Kinh thi cũng có nói đến công lao của Mẹ qua “cù lao chín chữ”: sinh(đẻ ra), cúc(vuốt ve), phủ(ôm ấp), súc(cho bú), trưởng(nuôi lớn), dục(dạy dỗ), cố(lưu tâm đến), phục(lo những điều cần), phúc(để lại cho con).
Không biết từ bao giờ, nhưng trong trí óc non nớt của mình, hình bóng người đàn bà ấy luôn hiện diện trong tôi, sau này tôi được biết đó là “Mẹ tôi”.
Những ngày đầu đi học, Mẹ hình như bận rôn hơn thường ngày, sửa soạn các thứ, nào là quần áo, nhắc nhủ sách vở, bút mực…,ra đi còn thấy Mẹ đứng cửa nhìn theo. Một hôm, tôi đánh lộn trong trường, cúc áo đứt hết, đêm về tỉnh giấc lúc nửa đêm, thấy Mẹ đang đơm cúc áo để kịp mai lên trường, tôi tự hứa không vậy nữa, nhưng rồi chứng nào vẫn tật nấy. Ngày tôi lên Trung học, phải vào nội trú, cả ngày tôi thấy Mẹ lẩm nhẩm tính toán quần áo, chăn mền, thêu tên vào tất cả, thậm chí các ca đánh răng, chậu giặt đồ…Lên cấp 3, tự do vì ở ngoại trú, tha hồ bay nhảy, nhưng lại vướng vào kỷ luật tự chọn do ba tôi gợi ý, bởi vậy hay bị đòn vì …cúp cua. Những lần như vậy, tôi thấy Mẹ dường như buồn lắm, bà lẳng lặng cả ngày, vẫn sửa soạn roi, vọt đầy đủ, giờ tôi “lên đoạn đầu đài”, Mẹ thường quanh quẩn đâu đó, có khi bà ngồi lại “pháp trường”, tự nhiên tôi thấy mình không cô đơn, dường như được an ủi nhiều hơn. Ba tôi thì khỏi nói, đòn đủ số roi đã quy định theo từng tiết học đã cúp, sau những lần đó, bà thường hỏi tôi”có đau lắm không?” rồi an ủi “lần sau đừng vậy nữa”.
Những tháng ngày đi học, mặc dầu hơi chểnh mảng, ham chơi nhưng cũng có chút thành tích, ngày tôi nhận phần thưởng năm lớp nhì, chỉ là hạng nhì thôi, nhưng bà rất vui, hãnh diện đem chưng trên phòng khách. Năm lớp 11 nhận được học bổng của trường, bằng tiền mặt, bà liền bày mưu” Con sắm cái gì đó, làm kỷ niệm”. Ồ, chỉ là có gì đó để khoe khéo với người khác thôi. Tất cả những năm tôi nhận phần thưởng, bà đều giữ lại cái gì đó, khi thì cái cặp, khi thì cây bút, và cất kỹ.
Ngày tôi chuẩn bị du học, bà sửa soạn đủ thứ, nào là măng tô, ghi lê, tất ấm, dặn ở đâu được bộ áo liền quần mặc trong rồi căn dặn:”nghe nói đồ áo bên nớ đắt lắm, mua không nổi đâu, mặc giữ gìn, đỡ phải mua”. Đang chuẩn bị các thứ thì xảy ra biến cố của cả nước, một tay Mẹ lo liệu các thứ, trăm thứ phải nghĩ đến, ấy vậy mà chúng tôi vẫn đầy đủ trong cuộc sống. Ngày tôi bị gọi đi nghĩa vụ, bà níu lấy tay tôi khóc nức nở, tôi biết số phận tôi đã nằm ngoài sự lo liệu của bà. Một hôm bà chạy hộc tốc về, nói với tôi:”Soạn cái bằng Tú tài, lên nộp đơn đi dạy học, nghe nói đang tuyển giáo viên”. Thế là tôi trở thành ” thầy giáo”.
Vì phải đi dạy xa, nên hôm nào cũng phải đi sớm. Lúc nào tôi ngủ dậy cũng thấy cơm nóng sẵn sàng rồi, không biết bà thức dậy lúc mấy giờ. Lương giáo viên không đủ nuôi sống mình, nói chi phụ gia đình. Thi thoảng tôi vẫn nghe bà thở dài một mình trong đêm, nhưng sáng mai vẫn bình tĩnh chỉ đạo các công việc trong nhà. Có những năm thiếu thốn, phải đi vay mượn, nhưng tuyệt nhiên chúng tôi không hề hay biết.
Tôi lập gia đình, vẫn ngu ngơ như một cậu thanh niên mới lớn, xa lạ với sinh hoạt hôn nhân, nhưng trong phòng Tân hôn, khi cần cái gì, thì đã thấy có đó rồi. Các con tôi sinh ra, bà lo chu đáo không thiếu một thứ gì, thậm chí các giấy tờ cần thiết để nhập học bà cũng thường xuyên nhắc nhở.
Ngày Mẹ mất, tôi mới cảm thấy hụt hẫng, trước đây đọc các bài nói về người Mẹ, tôi vẫn cho rằng các nhà văn hơi cường điệu, nhưng khi không còn Mẹ, tôi mới thấy họ vẫn chưa viết hết ý. Mặc dầu trên đầu đã hai thứ tóc, nhưng tôi vẫn khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Dường như tất cả các bà Mẹ trên đời này, đều có một mẫu số chung, đó lòng yêu thương con vô hạn, được làm người nghĩa là được có một người Mẹ. Nghĩ cho cùng Thượng đế không hạnh phúc bằng con người, vì là đấng tự sinh, không được có một bà Mẹ.
Xin được mượn lời của Thiền sư Nhất Hạnh, trong bài hát “Bông hồng cài áo”, thay cho lời kết.
“Một bông hồng cho em Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai Cho những ai đang còn mẹĐang còn mẹ để lòng vui sướng hơn.Rủi mai này mẹ hiền có mất đi Như đoá hoa không mặt trờiNhư trẻ thơ không nụ cười Như đời mình không lớn khôn thêmNhư bầu trời thiếu ánh sao đêm.
Mẹ, mẹ là dòng suối dịu hiền Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao Là mắt sáng trăng saoLà ánh đuốc trong đêm khi lạc lối.Mẹ, mẹ là lọn mía ngọt ngào Mẹ, mẹ là nải chuối buồng cauLà tiếng dế đêm thâu Là nắng ấm nương dâuLà vốn liếng yêu thương cho cuộc đời.
Rồi một chiều nào đó
Anh về nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu Rồi nói, nói với mẹ rằng mẹ ơi!
Mẹ ơi! Mẹ có biết hay không?Biết gì? Biết là, biết là con thương mẹ không?
Đoá hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đoá hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em hãy cùng tôi vui sướng đi.

BA TÔI (1)

ba2  Thời thơ ấuKhông biết tôi đã bắt đầu nhớ về Ba tôi vào khoảng thời gian nào, chỉ biết tôi còn rất bé. Lúc đó, Ba tôi đang là tỉnh đoàn trưởng, tỉnh đoàn bảo an Kon Tum, gia đình đang sống ở căn nhà gần sân vận động và bến xe. Sau nhà, có một cây me cổ thụ, trên cây me, không biết từ bao giờ, có một con Đại bàng, thường thường ba tôi nhắc chú Y Ngam (nấu cơm, phục vụ nhà bếp), cắt vài miếng thịt thả vào dĩa đặt dưới gốc me cho chim ăn.
Hôm đó, sau khi ăn cơm trưa, tôi tha thẩn chơi dưới gốc me, thình lình tôi thấy trời tối sầm lại, ngẩng mặt lên, đã thấy con đại bàng sà xuống tận mặt, nó mổ ngay giữa trán, rồi bay vút lên cây, lúc ấy cả nhà đang ngồi ở phòng ăn, đứng cả dậy, ba tôi vói khẩu Carbin dựng ở góc phòng, bắn chim rớt xuống rồi chạy ra, lúc đó đông người, tôi chỉ loáng thoáng nghe ông hỏi:ba1
– Chảy máu hay chảy nước?
có ai đó trả lời:
– chảy máu.
Nghe vậy, ông lẳng lăng vào cất súng.
Vết sẹo do con đại bàng mổ năm ấy, mãi khi lớn lên mới mất.
Gia đình tôi chỉ ở tạm một thời gian ngắn, sau này dọn lên nhà mới, ở đường Lê thánh Tôn, gọi là dinh Tỉnh đoàn, nên chúng tôi gọi căn nhà ấy là nhà cũ.
Lên nhà mới.Trong nhà lúc ấy rất đông người, có mấy ông sĩ quan dưới quyền như: Thiếu úy Chương, Thiếu úy Đắc, Thiếu úy Hiền, Trung úy Độ, có một chú tài xế: chú Tạo, chú Y Ngam nấu cơm, mấy chú lính gác dinh.
Tôi ngủ dậy muộn, thường thì ông đã đi làm, ăn sáng xong ( là ly sữa và khúc bánh mỳ baguet), tha thẩn bóp hoa móng tay ở vườn hoa trước nhà, rồi xuống chơi với H” Len con chú Y Ngam ở dưới nhà bếp. Nhưng buổi chiều, ông hay chở tôi đi chơi ở sân Tennis, hoặc đánh bóng chuyền ở sân tỉnh đoàn, không bao giờ đi chơi mà ông gọi tài xế chở, đích thân lái xe đi.
Một hôm ông chở tôi vô tiệm may, đo đo đạc đạc một lúc rồi về, mấy hôm sau, tôi thấy tiệm may đem đến cho tôi một bộ đồ bằng vải kaki vàng với mũ cát kết, giống y như bộ ông đang mặc, ông rất thích. Kể từ hôm đó, ông luôn thức tôi dậy sớm, đi làm cùng với ông ở trong tỉnh đoàn, với bộ đồ mới may. Những lần theo chân ông tập thao diễn cho lính trong tỉnh đoàn, tôi thấy nét cười cười trong mắt mấy người lính phía dưới, có vẻ như ông rất thích điều đó, nhưng mặt rất nghiêm, vì lúc đó đang “thi hành công vụ”.
Năm đó, một hôm tôi nghe ông nói với mẹ tôi:  – Thằng Tâm phải học rồi.
Sau đó ông mua cho tôi một quyển học vần, sau khi học hết 24 chữ cái, bắt đầu vào đánh vần, ông chỉ vào cái mo cau hỏi:
– Cái chi đây?
Tôi lắc đầu.
– Mo cau, biết chưa? em mờ o mo, nhắc lại.
– Em mờ o mo.
– Giỏi.
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong cùng với mấy ông sĩ quan ở trong nhà, hình như ông muốn khoe với mấy ông ấy , ông kêu tôi ra hỏi:thoi tho au
– Cái gì đây?
– Mo.
– Chữ gì đây?
– Chữ  em mờ.
– Chữ gì đây?
– Chữ o
– Vậy chữ  gì đây?(Ông chỉ vào chữ mo)
– Em mờ o.
Ông hỏi đi hỏi lại mà tôi không nói được chữ mo, ông có vẻ bị “quê” với mấy ông sĩ quan kia, nên nói với tôi:
– Thôi, không học nữa, đứng lên ghế,…xé sách….tung lên….hoan hô,.
Tôi làm theo không thiếu điều gì, cả nhà đều cười vui vẻ, nhưng riêng ông thì giận lắm, tôi thấy mặt ông đanh lại, đây là lần đầu tiên thấy ông giận.
Nhà có thêm thành viên mới.
Không biết từ lúc nào, tôi thấy mẹ tôi ẵm trên tay một bé gái, tôi thì chỉ lỏ con mắt nhìn và có đôi chút ghen tị, riêng ba tôi có vẻ thích thú, ông luôn cười mỉm mỗi lần nhìn thấy con bé. Tôi nghe ông bà bàn với nhau đặt tên là Linh Thủy, Linh là tên của ông, có lẽ vì vậy mà sau này số phận hai người gắn liền với nhau chăng?
Hôm đó, có một đoàn hát từ  Sài gòn ra, mẹ tôi và dì Đoán rủ nhau đi xem, Ba ở nhà trông em bé, tôi nằm ngủ ở chiếc giường sắt nhỏ xíu, phía đối diện (chiếc giường này hiện vẫn đang còn), không biết thời gian bao lâu, nghe tiếng ồn ào, tôi thức dậy, thấy Ba tôi đang đánh đàn mandolin dỗ con bé ngủ, con bé thì khóc oặt, khóc ẹo, có khi thét lên, nghe mà sốt cả ruột, ông vẫn bình tĩnh đánh đàn, có khi không chịu được, thì buông đàn bồng em lên ầu ơ…rồi thôi, chẳng biết làm gì thêm…..lại đánh đờn. Lát sau mẹ về, tôi lo lắng và chờ đợi cơn giận của Ba, nhưng không, ông chỉ hỏi khẽ:
– Sao về muộn vậy?
– Thì cũng phải xem cho hết chứ!ba3
Đêm đó, mẹ và em bé vật lộn với nhau trên giường, đưa vú ra cũng không thèm bú, thỉnh thoảng lại nấc lên, hình như “ả” hờn.
Đó là những tháng ngày bình yên, sau này ông có vẻ bận rộn hơn trong việc chinh chiến, ít khi ở nhà, và căn nhà Hà lan cũng làm xong, nên mẹ con dắt nhau về ở Hà lan, thi thoảng mới lên Kon Tum thăm Ba. Tôi được biết trong thời gian đó, ông tham gia tảo thanh đường 559 của Việt cọng, lập nhiều chiến công và được thưởng “Chiến công bội tinh” trong chiến dịch Nguyễn Thiện Thuật.
Về Sài gòn.Chúng tôi đang sống ở Hà lan.   Một hôm có một đoàn công voa dừng trước nhà, gồm một chiếc Jeep dẫn đầu, vài chiếc GMC chạy sau, tôi thấy ông xuống xe từ chiếc Jeep, được biết ông được thuyên chuyển về Saigon làm gì đó, đi qua nhà nên ghé thăm…..giã từ Kontum!
Vì ông làm việc tại Biên hòa, và cũng chưa có nhà, nên chúng tôi sống tạm ở 28/54 cư xá Lữ gia. Một tuần 1 lần ông về thăm, thường là thứ Bảy, chiều Chúa nhật lại đi. Mỗi lần về, thế nào cũng có món “đặc sản” nào đó, khi thì mắm bà giáo Thảo, khi thì mè xửng Huế…..Ông được cấp chiếc Traction màu đen, không bao giờ nhờ tài xế lái về.
Thời gian sau, vì phải trả nhà cho chú Hoành nên về ở chung với Dì Đoán tại cư xá Tự do, nhà đông con nít, tôi và đám con dì Đoán đánh lộn thường xuyên.
Sau đó tôi được biết, Ba tôi mua chung đất với dì dượng Đoán và làm nhà ở nhà thờ Chí Hòa. Trong giai đoạn đang làm nhà, ông đem tôi đi học và ở lại nhà của ông Vũ hùng Phi.
Đó là căn nhà 3 tầng tại đường Nguyễn Tri Phương, hình như số 43 thì phải.Tầng trệt cho một ông đốc học thuê mở trường mầm non dạy tiếng Pháp, không biết ông tên gì, nên chúng tôi gọi là ông Đốc. Tầng thứ 2 cho chú Lê vĩnh Hoàn và Đặng xuân Hoa thuê, tôi ở chung với vợ chồng chú Hoàn và chú Hoa. Tầng 3 là gia đình chú Phi ở.
Tôi ở 43 Nguyễn Tri Phương được một năm, học tiến Pháp vỡ lòng. Thỉnh thoảng ông đến thăm và mua đồ chơi cho tôi. Một hôm, tôi choàng dậy vì nghe tiếng súng nổ, và lửa cháy một góc trời, lao ra lan can đã thấy mọi người ở đó rồi. Sáng mai thấy đại tá Vũ hùng Phi mặc đồ civil, đeo khẩu súng lục bên hông về nhà và nói với tôi:
– Đêm qua đảo chánh rồi, không biết Ba mầy có sao không?
Sau đó ít ngày ông về và đem tôi về nhà mới ở Chí Hòa.
Cũng trong năm đó, mẹ tôi sinh thêm một em bé nữa, tên Trịnh Anh Dũng.
https://trinhthutam.wordpress.com/

Noel năm nào ! ( 2011)

Nhạc giáng sinh cồng chiêng, cồng chiêng êđê


Đà Lạt trip 2014

Có lẽ đã quá lâu mới quay lại Đà Lạt để tìm lại tuổi thơ, dù rằng thời thế thay đổi, con người trở nên khác nhiều nhưng cũng là viên đá .......
Photo: Landscape 

foto by Joe